(NgoiSao.net) Chiếc Volkswagen 4 chỗ đời 1303 cổ lỗ của ông Hùng đỗ ngay lề đường phố cổ. Nó là đời cuối trong ḍng xe cổ của hăng xe lừng danh của Đức, có kiểu kính cong, thuộc đời hiếm. Ở Việt Nam, loại xe này chỉ đếm trên đầu ngón tay, song độc đáo như xe của ông chỉ có một.
Ông Hùng, 53 tuổi, tiết lộ từng sở hữu 5 hay 6 chiếc xe cổ kiểu này. "Chiếc xe này được chú đánh giá cao nhất, cưng chiều hơn cả bà xă đấy!".
Chiếc Volkswagen 1303 của ông Hùng.
Ông kể: “Mua về cách đây hơn 2 năm, riêng thời gian sửa chữa lại để sử dụng được như hiện tại cũng mất hơn 1 năm. Nhiều khi tưởng sẽ thất bại v́ không thể t́m được dù chỉ 1 phụ tùng thay thế, nhưng rồi niềm đam mê đă giúp ḿnh theo đuổi đến cùng. Tiền đầu tư vào nó không nhiều mà cái chính là chất xám...”.
Ít ai dám đi xuyên Việt nhiều lần bằng xe hơi, lại c̣n là xe cổ nữa. Nhưng ông Hùng th́ khác, ngồi cả ngày trên xe cũng không chán. Một năm đi tour cũng đến chục lần, mỗi lần từ Nam ra Bắc, ḷng ṿng cũng mất 6-7 ngh́n cây số.
Cả xe và chủ xe đều chẳng giống ai. Sau 1 năm tân trang và nâng cấp, chiếc Volkswagen trở nên “mỹ măn”.
Theo Tiền Phong, năm 2002, ông Hùng bỏ ra 40 triệu đồng, mua về chiếc xe như đống sắt vụn. Chặng đường gian nan thực sự bắt đầu từ đây. Tiền không quan trọng, nhưng có những thứ có tiền mà không mua được. Chiếc xe có lẽ chỉ c̣n động cơ, khung là tốt. Hầu hết các bộ phận hư hỏng đều được thay mới bằng cách đặt mua qua mạng từ bên Đức. Tổng chi phí mua thiết bị ban đầu cũng đến 50 triệu đồng.
Vẫn chưa hết. Những chi tiết nhỏ nhặt mới thực sự khó kiếm. Với chiếc Volkswagen này, ông Hùng đă lùng mua phụ tùng thay thế từ khắp 3 miền đất nước. Có những lần ông Hùng phải lên Sa Pa, Điện Biên Phủ, hay phải ra tận các tỉnh miền Trung chỉ để mua phụ tùng cho xe. Nhiều chi tiết, chẳng hạn như cái quay tay cửa kính, ông Hùng mua được từ... hàng đồng nát. Không phải v́ giá rẻ, mà v́ đúng chủng loại dành cho xe.
Chiếc xe đầy vẻ cuốn hút: Nước sơn đen kiểu cổ bóng loáng (sơn tại Sài G̣n), logo, biểu tượng và các cửa kính th́ vẫn c̣n nguyên vẹn. Toàn bộ h́nh dáng bên ngoài có thể nói là “nguyên bản". Ông Hùng cho biết, tiêu chí duy nhất khi tân trang những chiếc xe cổ là “phải trả lại tên cho em”, nghĩa là phụ tùng phải đúng đời xe.
Nội thất bên trong xe toát lên nét cổ vốn có của nó. Tổng thể nội thất màu nâu sậm. Ấn tượng nhất là vô lăng và một số chi tiết được sơn giả gỗ. Thoạt nh́n tưởng chúng được ốp bằng loại gỗ xịn. Nhưng thực ra chúng được sơn theo công nghệ sơn mà chỉ đất Sài G̣n mới có (từ năm 2001).
Cổ mà vẫn lộng lẫy. Ra Hà Nội, có lần ông Hùng hú vía v́ bị công an thổi c̣i. Đỗ lại mà chưa biết ḿnh vi phạm lỗi ǵ. Hóa ra, anh cảnh sát "choáng" quá, thổi lại để... “Cho em xem nhờ cái xe tí. Đẹp quá!”.
Đă nhiều người hỏi mua, nhưng ông Hùng đều từ chối. Ông bảo: “Tôi chẳng bao giờ bán! Hỏng th́ lại t́m đồ thay thế, c̣n khi già quá không đi được số tay th́ lắp số tự động. Tôi sẽ giữ nó đến lúc chết!”.
Yêu xe đến mức “hâm”. Nhiều khi đang đêm ông ṃ xuống nhà lau xe, vừa lau vừa ngắm “đứa con cưng” của ḿnh như bị thôi miên.
Vào ngày nghỉ cuối tuần, ông lại cùng bạn bè rủ nhau đi chơi xa. Mỗi người một chiếc xe cổ màu sắc, kiểu dáng khác nhau. Gặp nhau, uống trà, rồi chủ đề cuối cùng lại vẫn là xe. Thú vui chơi xe là vậy. Với những con người này, được cùng nhau bàn luận, so sánh về những chiếc xe của ḿnh và của bạn bè, rồi mách bảo nhau nơi nào bán xe đẹp, phụ tùng cho xe… là câu chuyện không bao giờ có điểm dừng.
Chồng đam mê xe cổ, vợ cũng dần đam mê theo. Giờ đây, cứ mỗi lần có ư định mua thêm phụ tùng ǵ mới là ông lại bàn luận với vợ trước. Thậm chí khi ông đang ở Hà Nội, đă “kết” mua một thứ đồ rồi nhưng vẫn phải gọi điện về hỏi vợ trong Sài G̣n. "Thế rồi "vật vă trắng đêm” để đưa ra quyết định mua thứ chẳng để làm ǵ. V́ đâu phải những thứ mua về đều hợp với chiếc xe của ḿnh", ông Hùng tâm sự.
"Toàn xe duy nhất chỉ có một thiết bị hiện đại, đó là chiếc máy điều hoà nhiệt độ. Bởi thời tiết nóng như ở Việt Nam th́ không thể nào thiếu bộ phận này", ông Hùng bảo thế.
Một số h́nh ảnh về chiếc xe cổ của ông Hùng