Cũ 22-07-2009, 04:24 PM   #1 (permalink)
Administrator
Xem bộ sưu tập
 
Avatar của thuytu4334
 
Tham gia ngày: Jun 2009
Bài gửi: 343
Thanks: 0
Thanked 13 Times in 7 Posts
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới thuytu4334 Gửi tin nhắn qua Skype™ tới thuytu4334
Mặc định Nhà sưu tầm đồ cổ Phạm Dũng: “Tôi chỉ cho, khi người đó nh́n gốm cổ như muốn ăn tươi

Nhà sưu tầm đồ cổ Phạm Dũng: “Tôi chỉ cho, khi người đó nh́n gốm cổ như muốn ăn tươi nuốt sống”


04:27' AM - Thứ năm, 04/01/2007
Anh được người đời gọi bằng nhiều cái tên: Dũng đồ cổ, Dũng vơ sư, Dũng giáo viên, Dũng diễn viên... c̣n anhlại thích nhất cái tên mà cố giáo sư Trần Quốc Vượng gọi “Nhà hiếu cổ - hảo tâm”. Cũng có người đă ví Phạm Dũng mê gốm cổ như “trai mê gái”. Nhưng có lẽ với Phạm Dũng c̣n hơn như thế. Hễ có tiền là mang mua hết gốm cổ. Nửa đêm thức dậy cũng chỉ để ngắm nghía, nâng niu một chiếc bát cổ rồi gọi điện cho thằng bạn chí cốt đến cùng xem và bàn luận. Quả thật, khó ai yêu gốm say đắm nhưPhạm Dũng, ấy vậy mà anh đă vừa cho, vừa tặng 600 cổ vật.

Đồ cổ là thứ khó ăn cắp nhất

- Toàn đồ cổ mà anh để nhà cửa có vẻ tuềnh toàng, anh không sợ mất trộm sao?

Chả sợ. Đồ cổ là thứ khó ăn trộm nhất. Thứ nhất, là họ không thể biết đồ nào quư để mà lấy. Thứ hai, lấy rồi th́ không biết bán cho ai. Thứ ba, ăn cắp đồ cổ là dễ bị phát hiện nhất. Không tin, bạn cứ thử “chỉa” một món đồ nào đó rồi đem đi bán mà xem, chủ cửa hàng sẽ nh́n bạn từ đầu đến chân sau đó hỏi một vài câu là “lộ vở” ngay. Nếu ông chủ nào chơi lâu năm c̣n nhận biết được đó là đồ của ai v́ tên tuổi của tôi trong giới chơi đồ cổ ở khắp đất nước này ai chẳng biết, đó là chưa kể ở nước ngoài.

- Nếu họ nói đó là đồ của anh tặng th́ sao?

Lại càng không v́ tôi không bao giờ cho cá nhân. Nếu có th́ chỉ khi người đó nh́n món đồ cổ như muốn ăn tươi nuốt sống th́ tôi mới cho. Mà những người như thế họ sẽ không bao giờ đem bán đâu.

- Tôi hỏi như vậy là v́ mấy năm gần đây, hiện tượng “chảy máu” đồ cổ liên tục xảy ra ở Việt Nam, không biết có sự “tiếp tay” của người trong nghề không?

Tôi lại thấy nó chẳng “chảy máu” tí nào. Anh có đánh giá đúng vai tṛ của nó đâu, anh có quư, có ôm nó vào ḷng đâu mà bảo là “chảy máu”. Anh tự “cắt” nó đi đấy chứ. Từ thế kỷ thứ 14, Đông Nam á đă đánh giá cao sự độc đáo và cái đẹp hiếm có của đồ cổ VN. Nhưng ngược lại, chúng ta chưa biết tôn trọng, đánh giá đúng giá trị của đồ cổ là một phần của lịch sử và văn hoá. Chúng ta chỉ đánh giá cao đồ cổ khi được người nước ngoài định giá nó. Chẳng hạn như cái bát Lư này (cái bát được làm từ thời Lư-PV), bạn có tin không, tôi mua nó với giá của một cốc trà đá (1.000đ). Tôi đă từng đi nhiều nơi để săn lùng đồ cổ và thấy ngạc nhiên khi nó được dùng để múc cám lợn, kê chân bàn, thậm chí chả biết dùng nó vào việc ǵ mà để lăn lóc ở góc nhà.

- Nhưng đâu phải ai cũng hiểu được giá trị đích thực của đồ cổ khi vẻ bề ngoài của nó xấu xí, xù x́?

Đúng vậy. Nhưng điều tôi muốn nói ở đây là có thể anh không hiểu về giá trị của nó nhưng ít ra anh phải có ư thức ǵn giữ. Tôi lấy ví dụ, khi tượng Thần vệ nữ được một trung uư quân đội t́nh cờ phát hiện. Ngay lập tức anh ta gọi cho chính quyền và họ đă mời các nhà khảo cổ đến để đánh giá, nghiên cứu. C̣n ở ta, khi phát hiện di tích Hoàng thành Thăng Long, rất nhiều cổ vật và di chỉ khảo cổ bị mất đi do thiếu hiểu biết. Tất nhiên, để hiểu được phải có quá tŕnh và nó phải được học trong nhà trường từ bé như là một phụ trương của lịch sử.


- Chuyện ǵ anh cũng có thể lí giải được nhưng t́nh yêu với gốm lại không thể gọi tên. Anh bắt đầu “yêu” nó từ khi nào?

Cha tôi thích sưu tầm đồ sứ nhưng do chiến tranh đă bị mất hết, “gia tài” chỉ c̣n lại cái b́nh găy cổ do bị bom. Tôi mê gốm rất t́nh cờ, bắt đầu là từ thẩm mỹ, thấy đẹp th́ mua. Càng t́m hiểu lại càng thấy đam mê. Mua nhiều nhưng có bao giờ nghĩ đến chuyện bán đâu. Nghĩ thế th́ đi... buôn lợn c̣n hơn.

Khiêm tốn chẳng qua là lừa dối ḿnh và người khác

- Một dạo thấy anh liên tục xuất hiện trên truyền h́nh trong chương tŕnh “Nữ sinh tương lai” của Đài truyền h́nh Việt Nam, hay một số vai diễn trong phim truyền h́nh... Đó là nghề để anh “lấy ngắn nuôi dài” sao?

Tôi có nhiều nghề lắm. Dạy vơ, đóng phim, viết báo, xem tướng, dạy học...

- Thế mà anh vẫn nghèo?

V́ tôi “nướng” hết vào đồ cổ.

- Nghĩa là anh chỉ mua chứ không bán?

Có chứ, không bán th́ tôi lấy đâu ra tiền để mua. Những đồ “độc” th́ tôi không bao giờ bán.

- Đến khi nào th́ anh tính đến chuyện bắt đồ cổ phải “nuôi” ḿnh?

Khi nào tôi không làm việc được nữa. C̣n bây giờ, tôi vẫn “đắt sô” lắm.

- Xin lỗi nếu có làm anh phật ư nhưng h́nh như anh không được khiếm tốn cho lắm?

Tại sao phải khiêm tốn. Binh pháp nói “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”. Người cố tỏ ra khiêm tốn là kẻ đểu cáng nhất. Điều đó chẳng qua là tự lừa dối ḿnh và lừa dối người khác. Tự nói đúng về ḿnh mới là dũng cảm. Muốn tôn trọng người khác th́ trước hết phải tôn trọng chính ḿnh.

- Nhưng ai tiếp xúc với anh cũng thấy “cái tôi” của anh lớn quá. Anh sống v́ “cái tôi” của ḿnh nhiều hơn th́ phải?

Trong một cộng đồng mạnh phải có những “cái tôi” mạnh. “Cái tôi” của tôi không bao giờ đi vun vén cho ḿnh. Mỗi người cần phải biết giá trị đích thực của ḿnh nhưng giá trị ấy là đối với xă hội chứ không phải với chính anh. Nghĩa là anh phải mang lại lợi ích ǵ đó cho người khác chứ không phải là anh dựa vào chức vị để làm lợi cho ḿnh.

Buôn đồ cổ ở một nước lạc hậu lăi lắm

- Trong tài sản của anh, hiện món đồ nào là giá trị nhất?

Đó là một chiếc thạp người nâu hoa trắng có 6 người đứng múa bên dưới. Lúc đó tôi mua nó chỉ với giá hơn 100 ngàn.

- Thế th́ những người chơi đồ cổ như anh lăi to?

Buôn đồ cổ th́ chắc chắn là lăi to, nhất là ở một nước lạc hậu, ít hiểu biết về giá trị của nó như ở VN. Nhưng tôi chỉ là người sưu tầm đồ cổ chứ không buôn. Có lẽ v́ thế mà tôi vẫn nghèo.

- Anh không bán, nhưng anh lại cho, tặng hàng trăm đồ gốm cổ quư giá. Có hay không sự chơi chội, hay tự lăng-xê tên tuổi ḿnh ở đây?

Nếu tôi nói là không th́ có lẽ cũng chẳng ai tin. Nhưng tôi có nhu cầu cho thật đấy. Tuy nhiên tôi chỉ cho những ai biết và có nhu cầu biết về vốn cổ của cha ông để lại. Tôi đă cho khoảng 600 món rồi: cho Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam, khoa Lịch sử ĐH KHXH&NV, khoa Bảo tồn bảo tàng ĐH Văn hóa Hà Nội, Viện Văn hoá dân gian... ở nhà ḿnh th́ nó chỉ là những món đồ cổ và thoả măn t́nh yêu mang màu sắc của cá nhân. Lớn hơn th́ đó là những đồ cổ có giá trị lớn về tiền bạc. Nhưng ra với cộng đồng, cho nó cất tiếng nói, nó sẽ có giá trị của di sản, của quá khứ cha ông để lại.

- Xin cảm ơn anh về cuộc tṛ chuyện!

Thụy Phương
View thuytu4334's Photo Album thuytu4334 đang ẩn   Trả lời với trích dẫn
Trả lời

Đánh dấu

Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Trackbacks are Mở
Pingbacks are Mở
Refbacks are Mở


Chủ đề tương tự
Chủ đề Người khởi xướng chủ đề Diễn đàn Trả lời Bài cuối
Lời cảnh tỉnh khi bạn có đam mê đồ cổ!!! thuytu4334 Vài lời cùng anh em 14 06-01-2012 09:16 AM
nhờ các bậc tiền bối chỉ dùm cam ơn và hậu tạ moi vao nghe Khoe hàng cùng anh em 12 23-07-2011 09:40 PM
Toàn Quốc - Cần bán đồng hồ cổ nhập EU và một số mặt hàng HOT ichiro Bán đồ cổ khác 10 24-06-2011 09:42 AM
Thánh Giá cổ bằng đồng thời bắt đạo, của ông cố để lại. năm 1757. Xin vào tham quan. thomasleuyvu Khoe hàng cùng anh em 2 07-08-2010 09:16 AM
Cần bán một số đồ cổ: Sách + chén + tạp chí ..... docolongxuyen Cần Bán Đồ Cổ 0 07-06-2010 10:04 PM


Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 06:43 PM



Sử dụng mă nguồn vBulletin® Phiên bản 3.8.3
© 2007 - 2012 Nhóm phát triển website và thành viên CHOIDOCO.COM.
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ bài viết của thành viên. Ad Management by RedTyger