(dantri) Anh Vinh “Tân Đảo” cũng không nhớ chính xác cái duyên đến với xe cổ từ năm nào. Chỉ biết sau khi từ quân ngũ trở về, đi buôn máy khâu, sau đó có chút vốn liếng, anh bắt đầu đi t́m lại “đứa con lưu lạc” - xe cổ, và cũng mê xe từ đó.
“V́ xe nên phải đánh đường t́m xe”
Một ngày ngồi tṛ chuyện với Vinh “Tân Đảo” mới hiểu được dân chơi xe cổ kỳ công và cũng... chịu chơi hết cỡ. Có những chiếc xe người dân không thể sử dụng đem vứt đi, nhưng với dân chơi xe cổ đó lại là “báu vật”. Họ có thể bỏ thời gian cả tháng để đi “săn” xe. Khi có được xe lại mất không ít thời gian để t́m phụ tùng.
Sở dĩ Vinh có trong tay bộ sưu tập nhiều xe cổ không chỉ v́ anh chịu chơi mà anh c̣n có cách “săn” xe rất bài bản. Biết được những năm 1950, Việt kiều từ Pháp trở về nhiều và hầu như ai cũng mang theo xe máy. Lấy danh sách từ bố ḿnh, Vinh bắt đầu ḍ hỏi và thế là từng chiếc xe cổ, độc đáo cứ lần lượt về với anh.
Không chỉ trong nước, Vinh c̣n sang tận Trung Quốc, Campuchia, Lào... để t́m xe. Có những lần đi thành công nhưng cũng có chuyến về tay trắng, thậm chí bị lừa. Nhưng “có công mài sắt có ngày nên kim”, trải qua bao gian nan vất vả, Vinh đă có được những chiếc xe cổ mà có thể trên thế giới cũng thuộc loại hiếm.
Quán cà phê của Vinh không chỉ có dân chơi xe cổ mà rất đông người nước ngoài cũng t́m đến. Các đoàn làm phim lịch sử cũng t́m Vinh. Chính nhờ những chiếc xe cổ của anh, một thời khắc lịch sử sống lại ấn tượng, rơ ràng hơn cả ngàn lời thuyết minh.
“Gả” xe lấy biệt thự
Năm 1964, những chiếc xe như AU89, AV89 của gia đ́nh Vinh là gia tài lớn. Cũng trong năm đó, gia đ́nh anh đă “gả” đi một chiếc để đổi lấy ngôi biệt thự ở Phạm Đ́nh Hổ. Vinh bảo, lúc đó có xe máy quư giá thế nhưng muốn bán cũng không dễ. Có người có xe cũng không có xăng để chạy. Phải đến tận những năm 1970, nhiều “đại gia” mới xuất hiện và có nhu cầu mua xe máy.
Năm 1980, v́ cần tiền cho nhiều mục đích khác nên gia đ́nh Vinh lại phải bán đi chiếc AV89. Đây là chiếc xe sản xuất năm 1956, được bố Vinh mang về nước năm 1964. Dù bận trăm công ngh́n việc, buôn bán đủ thứ nghề nhưng Vinh chưa bao giờ thôi nhớ đến chiếc AV89.
Sau khi đă có chút ít tiền bạc, Vinh bắt đầu lặn lội đi t́m tung tích của nó. Vinh cũng chẳng mấy hy vọng là c̣n nhưng anh cũng quyết đi cho thoả măn.
Bắt đầu từ người đầu tiên mua chiếc AV89, Vinh lại lặn lội đi Hải Dương, Nam Định, Hải Pḥng. Có gia đ́nh mua xe nhưng lại chuyển nhà nên việc t́m kiếm của Vinh mất nhiều thời gian.
Suốt 14 năm ḍ hỏi liên tục, cuối cùng anh nhận được thông tin chiếc xe đang ở trong tay một người dân đất Cảng. Khỏi phải nói Vinh đă mừng ra sao khi biết tin đó. Ngay trong đêm, anh đă t́m về Hải Pḥng và sớm hôm sau đến địa chỉ nhà c̣n giữ chiếc xe AV89.
“Đứa con lưu lạc” 14 năm
Chiếc AV89 của Vinh
Nh́n thấy xe Vinh mừng đến rơi nước mắt, không chỉ đó là chiếc xe đẹp mà nó c̣n là kỷ vật của cả gia đ́nh nhất là với bố anh, người đă “cơng” nó tận Pháp về Việt Nam. Chiếc AV89 lúc này đă cũ nát sau khi qua nhiều đời chủ, không thể đi lại, không c̣n nguyên vẹn. Tuy nhiên, với Vinh đó không phải là vấn đề lớn. Anh không chỉ mê xe mà c̣n là tay sửa xe có hạng.
Sau khi đă mất một khoản tiền lớn vào thời điểm năm 1994 để chuộc lại chiếc AV89, Vinh bắt đầu quá tŕnh đại tu. Loại xe này hiếm, phụ tùng khó t́m, Vinh phải đi khắp nơi và mất mấy tháng liền chiếc xe mới “sống” lại được.
Vinh cho rằng, một chiếc xe cổ và có giá trị phải là “cổ toàn tập”, nghĩa là nguyên bản. Khi đă thay thế một chi tiết nhỏ dù là chiếc ốc cũng mất hết giá trị. Hơn nữa, cổ nhưng phải sử dụng được chứ cổ chỉ để trưng bày cho vui mắt th́ cũng mất nhiều ư nghĩa.
Anh Vinh c̣n có những chiếc xe tuổi đời c̣n hơn AV89, như chiếc Trường Giang sản xuất vào giai đoạn 1939-1941; chiếc motobecan sản xuất năm 1951, độc đáo bởi phanh bên trái, số nằm bên phải; hay chiếc BMW đời 1938-1941 dung tích 750cc của Đức.
Tuy nhiên, Vinh vẫn “cưng” nhất là chiếc AV89, bởi anh đă mất rất nhiều công sức và thời gian cho nó và bởi nó là kỷ vật gia đ́nh.
Theo Dũng Thủy Tiến