Cũ 22-06-2009, 11:52 AM   #1 (permalink)
Đang T́m Hiểu
Xem bộ sưu tập
 
Tham gia ngày: Jun 2009
Bài gửi: 8
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Mặc định Chơi đồ cổ vỉa hè ở Huế

Những năm gần đây, du khách đến Huế không khỏi ṭ ṃ và ngạc nhiên khi trên đường Trần Hưng Đạo đoạn dọc bờ sông Hương bày bán la liệt... đồ cổ. 100m vỉa hè bỗng nhiên trở thành địa điểm giới thiệu sản phẩm cổ xưa của đất Cố Đô.


Vắng khách, buồn v́ không có người tán chuyện! Ảnh: Phương Trang.

Tại đây, đồ cổ - vốn tưởng chỉ hợp với không gian viện bảo tàng hay tủ kính nhà những tay chơi chuyên nghiệp - được bày bán rất đa dạng và phong phú về chủng loại, từ “thượng vàng" đến "hạ cám”. Từ đồ cổ xịn đến đồ cũ, đồ giả cổ...; từ những vật dụng cá nhân như lược chải đầu, đèn dầu, đèn pin, mũ, ba lô... đến những đồ cổ có giá trị như: đồ gốm thời Chu Đậu, Chăm, Minh, Thanh, Lư, Trần, Lê, Nguyễn...
Các loại tiền đồng cổ có khắc tên bằng chữ Hán như: Ba loại tiền Tự Đức Thông Bảo; Hàm Nghi Thông Bảo (mặt lưng có hai chữ “Lục Văn”) hay tiền Tự Đức Bảo Sao (mặt lưng có bốn chữ “Chuẩn Tứ Thập Văn”)... bày ra trước mắt khiến du khách không khỏi ngạc nhiên về sự đa dạng.
Các mặt hàng cổ được sắp đặt khiêm tốn, có phần lọt thỏm giữa không khí náo nhiệt của thành phố, nhưng lại có sức cuốn hút kỳ lạ với những du khách, tạo nên một nét nhỏ nhưng hấp dẫn của văn hóa Huế.
Đồ bày bán ở đây đa số là do những người dân vạn đ̣ phát hiện và trục vớt ở sông Hương. Nhà nghiên cứu văn hóa Huế Hồ Tấn Phan gọi đó là sự kiện “vô tiền khoáng hậu”, bởi chính những người dân vạn đ̣ chất phác ấy đă đánh thức đồ cổ sau một thời gian dài ngủ quên dưới ḷng sông. Vốn là những người chuyên lấy nghề lặn vớt phế liệu làm kế sinh nhai, họ vô t́nh vớt được những vật quí. Có cái họ bán ngay, có cái trông đẹp th́ đem cất làm kỷ niệm đến khi có người hỏi mua giá cao lại bán. Cứ thế, dần dà họ trở thành những người lặn t́m đồ cổ dưới đáy sông chuyên nghiệp.


Tiền cổ cả nắm! Ảnh: Phương Trang.

Trên một đ oạn đường ngắn có tới 6 hàng bày bán đồ cổ gần nhau, chủ hàng lại là con cháu những tay chơi đồ cổ có tiếng ở Huế. Họ thu mua đồ cổ từ dân vạn đ̣, đồ quư hiếm sẽ giữ lại chơi hoặc đem chào bán cho những tay chơi chuyên nghiệp, c̣n lại th́ bán vỉa hè cho phần lớn người mua là dân du lịch...
Người bán dường như ngồi đây không chỉ để bán, bởi họ sẵn sàng bỏ ra cả giờ đồng hồ hầu chuyện một du khách thừa thời gian lẫn sự ṭ ṃ về đồ cổ. Khách gật gù, chủ cứ thế thao thao, chẳng giấu giếm ǵ, cứ như thể được tâm sự về nghề với du khách cũng là niềm vui.
Văn chuyện, khách mua được th́ mua, không chọn được món đồ nào cũng chẳng sao. Anh Thanh - chủ một quầy đồ cổ vỉa hè, đưa một tập card visit khoe với tôi: "Khách cả đấy, nhưng chẳng ai mua! Họ say đồ cổ, không mua ḿnh cũng sướng!"
Có lẽ, du khách t́m đến đồ cổ vỉa hè để t́m về với văn hóa Việt cổ, để mục thị, để chất vấn, để thẩm định, để đối thoại với những giá trị văn hóa tưởng chừng như đă ngủ quên.
C̣n khách du lịch nước ngoài t́m đến đồ cổ vỉa hè cũng là cơ hội để các chủ hàng đồ cổ quảng bá văn hóa Việt ra bạn bè quốc tế. Từ những câu chuyện nhỏ thôi, du khách sẽ biết đến Việt Nam, biết đến Huế nhiều hơn.

Niêu đồng niên đại thế kỷ... 20! Ảnh: Phương Trang.

Chỉ tiếc, đồ cổ bày bán ở vỉa hè Trần Hưng Đạo phần lớn do dân vạn đ̣ trục vớt nên đa phần không được vẹn toàn như xưa. Công cụ trục vớt quá thô sơ dẫn đến t́nh trạng cổ vật hư hỏng ít nhiều.
Huế đă có những con phố có “tên”: phố “cà phê”, phố “cơm hến”, thậm chí cả phố “nhậu”, nhưng phố đồ cổ th́ chưa thấy. Có ư kiến cho rằng, nên chăng đưa những quầy “đồ cổ vỉa hè” tự phát kia về phố đi bộ Nguyễn Đ́nh Chiểu!?
Làm được điều ấy, con đường đẹp nhất Huế sẽ có thêm một nét chấm phá thú vị. Và “nhân đạo” hơn khi mỗi dịp lễ tết, những tay chơi đồ cổ vỉa hè phải nghỉ bán, nghỉ chơi vài ngày v́ lư do giữ cảnh quan thành phố!
Phương Trang, VietnamNet
View nokia's Photo Album nokia đang ẩn   Trả lời với trích dẫn
Cũ 27-08-2010, 11:20 AM   #2 (permalink)
Administrator
Xem bộ sưu tập
 
Tham gia ngày: Jun 2009
Bài gửi: 193
Thanks: 1
Thanked 33 Times in 26 Posts
Mặc định Huế với con phố bày bán đồ cổ

Đến Huế, mấy kẻ phàm phu tục tử như chúng tôi chỉ nhăm nhăm đi t́m nếm các món ăn. "Con đường cơm hến" ở tít măi dưới Vĩ Dạ thôn. "Chè hẻm" lắt léo khó t́m. "Đại lộ bún ḅ" thênh thang thẳng hướng chợ Đông Ba. Đang mơ về tô bún chan nước lèo ngọt ngào th́ nhác thấy bên đường mấy thứ b́nh, lọ, chum be bé. Trời, đồ chơi hay đồ thật mà nhỏ xíu vậy hả? Ṭ ṃ, đành phải gạt "tâm hồn ăn uống" sang một bên, mặc kệ chợ Đông Ba đỏ ối chôm chôm và trắng xoá nón bài thơ đấy đă, ta ghé lại đoạn vỉa hè ven phố Trần Hưng Đạo ấy xem người ta bày bán thứ ǵ mà lặt vặt, mà tỉ mỉ nhường kia. Hoá ra bên cạnh mấy món đồ b́nh, lọ bằng đất nung c̣n có thật nhiều chén bát, đồ đồng, đồ sứ... Giọng Huế của chàng trai bán hàng khiến ta không thể không dừng xe, tắt máy: "Vô coi đồ cổ đi mấy chú! Toàn đồ nội phủ đó!"...
Đồ cổ b́nh dân

Đoạn vỉa hè râm mát, những món đồ cũ kỹ, nhỏ xinh nằm im ĺm làm không khí xung quanh đoạn phố càng như yên tĩnh thêm. Chỉ có 2 "cửa hàng" như thế trên phố Trần Hưng Đạo, mà cũng có thể là 2 hàng bán đồ cổ duy nhất trên vỉa hè của thành phố Huế. Bày bán ngay trên những tấm nilon cách nhau một quăng chừng 500m, hai ông chủ trẻ dường như thèm người để nói chuyện. Vừa nhác thấy bóng người dừng xe, không kể già hay trẻ, là tiến tới thuyết minh liền: "Cách đây hơn 400 năm, tức năm 1601 đó chú, tiên chúa Nguyễn Hoàng đă không nhầm khi quyết định dừng vó ngựa bên bờ Linh Giang. Linh Giang chính là con sông Hương đằng ni ḱa..." Thật kỳ lạ, lịch sử của một xứ Đàng Trong mà ngay một người dân b́nh thường cũng thuộc như thuộc đường chỉ trên ḷng bàn tay. Chàng thanh niên khoảng 27, 28 tuổi cười hiền lành: "Giỏi giang chi mô, chú. Con làm nghề này th́ phải đọc sách, phải t́m hiểu thôi, con c̣n có thể kể cho chú lai lịch của từng món đồ ở đây ḱa..." Trên nền gạch lát vỉa hè cũ xỉn, trong thấp thoáng bóng nắng chiếu qua ṿm lá, những chén, đĩa, bát, lọ, b́nh, ấm, âu, liễn, nậm, hũ... toả ra một thứ sức hút kỳ lạ, sức hấp dẫn của thời gian và những thăng trầm lịch sử. Rồi c̣n cả b́nh vôi, điếu bát bằng gốm bịt đồng tinh xảo, những thứ mà thanh niên thời nay có nh́n thấy chưa chắc đă biết gọi tên. Khiêm tốn hơn, ở một góc là "đồ cổ của Tây" bao gồm tẩu thuốc, huân chương, mặt dây chuyền, th́a dĩa, bật lửa..., hầu hết là bằng đồng. Giá cả tuỳ từng loại, có mặt dây chuyền h́nh nữ thần mặt trời giá 40.000đ, có những chiếc đĩa lam vẽ h́nh hoa cúc, chuồn chuồn, chữ Thọ... giá từ 300.000 - 500.000đ. Đôi khi, chỉ thỉnh thoảng thôi, anh chủ hàng t́m được một chiếc b́nh quư của người Chăm, hay b́nh men Ngọc của đời Lư, bán được tới gần chục triệu. "Đồ cổ thiệt chứ không phải là đồ giả mô chú! Món "trẻ" nhất của con ở đây cũng trên trăm tuổi rồi, con không nói giỡn chơi đâu. Giá rẻ bèo vậy là có lư do. Đây là những món đồ lâu đời, nhiều tuổi, nhưng là những vật dụng của người dân thường, những đồ dùng sinh hoạt của người dân trong cuộc sống hàng ngày, hoặc là đồ nội phủ, tức là đồ dùng trong những gia đ́nh quan lại, chứ không phải là đồ Ngự dụng, không phải đồ trong cung cấm. Những đồ dùng của vua chúa, hoàng hậu, hoàng phi đó bày bán trong các cửa hiệu to, giá cả cũng "to" luôn đó chú..." Bên cạnh chúng tôi, một cụ già tóc bạc dường như không để tâm lắm đến lời giới thiệu của cậu bán hàng trẻ tuổi. Cụ đang nâng trong tay một chiếc điếu bát có viền bằng đồng chạm, soi lên trong nắng. Trước đôi mắt mờ đục đang nheo lại xa xăm, món đồ dường như lung linh, bí ẩn...
Góc phố ngược thời gian

Đợi lúc vắng khách, chàng trai kể: Nhà anh có 10 chiếc ghe, thuê một đội thợ để chuyên đi ṃ đồ cổ. Ghe thuyền đi khắp nơi, có chiếc ngược lên tận Hải Dương, Vân Đồn, có chiếc chuyên quanh quẩn ở vùng Cửa Đại... Người thợ lặn đeo kính, tay cầm một mảnh thiếc, lặn xuống thiệt sâu ở những nơi có nước xoáy, hy vọng mảnh thiếc chạm vào được vào một vật ǵ phát ra tiếng kêu thanh thanh... Bán những món đồ cổ b́nh dân này, lời lăi không cao, chỉ đủ chi trả cho ghe thuyền và đội thợ. Muốn bán có lời th́ phải thuê được cửa hiệu, phải có đường dây chuyên giới thiệu khách ham sưu tầm. Nhiều người rất thích đồ cổ của thường dân, nhưng những nhà sưu tầm lớn, những người lắm tiền th́ lại chỉ t́m mua đồ Ngự dụng thôi. Với lại, khách hàng toàn là người am hiểu, hoặc là khách quen, nên anh không dám nói thách... "Nhưng cái nghề này cũng ngộ lắm đó chú. Con đọc nhiều sách, đọc cả tạp chí Cổ vật tinh hoa, riết rồi h́nh như... thông minh ra," chàng trai cười và ngượng nghịu găi đầu. "Có nhiều lúc, kiếm được chiếc b́nh hay lọ hoa quư mà bị bể, bị khuyết một miếng, con ngứa chân ngứa tay đem sửa lại. Con mài đi cho bớt sứt sẹo, hay mang đi bịt đồng, hoặc nhờ thợ gốm vá lại... Tưởng vậy th́ ngon ăn hơn, ai dè khách mua lại chê. Họ thích những món đồ c̣n nguyên vết thời gian, c̣n chân thật kia. Chỉ "giả" một chút là cũng không ai thích đâu, chú ạ..." Lục lại chút kiến thức lịch sử c̣n sót lại trong đầu, chúng tôi nhớ rằng gốm sứ Đại Việt nổi tiếng với 3 ḍng gốm men chính, là: gốm men ngọc thời Lư, gốm men màu ngà hoa nâu thời Trần và gốm men trắng hoa lam thời Lê. Tại góc vỉa hè dường như bị thế gian lăng quên này, những đại biểu b́nh dân của một thời quá khứ xa xưa ấy vẫn hiện diện. Có những chiếc đĩa trang trí hoa dây, hoa mẫu đơn hay hoa sen, nét vẽ rất giản dị mà tinh xảo, ḷng đĩa hơi rạn vết chân chim. Những chiếc b́nh của người Chàm, không hiểu ngày xa xưa nó có công dụng chính là ǵ mà kích thước nhỏ xíu xiu, bằng đất nung màu c̣n nâu tươi như mới. Các kiểu bật lửa, tẩu thuốc theo những chuyến tàu viễn dương đầu tiên đến Việt Nam, giờ vẫn c̣n lấp lánh ánh kim loại, trông như bằng vàng. Nh́n chúng, ta bỗng nhiên mường tượng ra một thời quá văng xa xưa, khi cuộc sống c̣n b́nh yên, mọi vật dụng c̣n be bé xinh xinh, và đất đai, hoa lá, chim muông hiện diện gần gũi đến thế trong đời sống con người. Phải, vẫn biết không phải thứ ǵ lấp lánh cũng là vàng.
(Tuvantieudung)
Nhưng, những món đồ cũ kỹ, mờ xỉn, sứt sẹo, những chiếc bát mà hàng trăm năm trước có một người dân b́nh thường nào đó đă ăn cơm ngoài đồng, chiếc b́nh mà một người phụ nữ nâu sồng nào đó đă cắm bông hoa... sao mà ta thấy chúng đáng quư, đáng trân trọng đến thế. Quư như vàng, quư hơn vàng, v́ chúng chính là hiện thân của thời gian, hiện thân của quá khứ không bao giờ trở lại...
__________________
Người sưu tầm đồ cổ yêu vợ nhiều hơn lúc về già
View admin's Photo Album admin đang ẩn   Trả lời với trích dẫn
Trả lời

Đánh dấu

Tags
đồ cổ ở huế

Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Trackbacks are Mở
Pingbacks are Mở
Refbacks are Mở


Chủ đề tương tự
Chủ đề Người khởi xướng chủ đề Diễn đàn Trả lời Bài cuối
Hiến tặng bộ sưu tập đồ cổ ở TP.Hồ Chí Minh: Sao phải cưỡng chế? admin Tp. Hồ Chí Minh - Sài G̣n 2 09-06-2011 12:50 PM
Sở hữu tài khoản cá độ trực tuyến chỉ 30S tại 12BET dona11102 Việc làm , dịch vụ .... 0 15-04-2011 06:39 PM
Đồ Độc chỉ có ở huế đây !!!!!!!! sukute2011 Cần Bán Đồ Cổ 6 07-09-2010 07:31 PM
Kinh doanh vàng và forex chỉ cần mở tài khoản tiết kiệm ntgold Tp. Hồ Chí Minh - Sài G̣n 3 10-08-2010 09:24 AM
Kinh doanh vàng và forex chỉ cần mở tài khoản tiết kiệm ntgold Máy móc , thiết bị công nghê , 0 05-07-2010 08:28 PM


Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 03:09 AM



Sử dụng mă nguồn vBulletin® Phiên bản 3.8.3
© 2007 - 2012 Nhóm phát triển website và thành viên CHOIDOCO.COM.
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ bài viết của thành viên. Ad Management by RedTyger