|
Administrator
Xem bộ sưu tập
Tham gia ngày: Jun 2009
Bài gửi: 193
Thanks: 1
Thanked 33 Times in 26 Posts
|
Huế với con phố bày bán đồ cổ
Đến Huế, mấy kẻ phàm phu tục tử như chúng tôi chỉ nhăm nhăm đi t́m nếm các món ăn. "Con đường cơm hến" ở tít măi dưới Vĩ Dạ thôn. "Chè hẻm" lắt léo khó t́m. "Đại lộ bún ḅ" thênh thang thẳng hướng chợ Đông Ba. Đang mơ về tô bún chan nước lèo ngọt ngào th́ nhác thấy bên đường mấy thứ b́nh, lọ, chum be bé. Trời, đồ chơi hay đồ thật mà nhỏ xíu vậy hả? Ṭ ṃ, đành phải gạt "tâm hồn ăn uống" sang một bên, mặc kệ chợ Đông Ba đỏ ối chôm chôm và trắng xoá nón bài thơ đấy đă, ta ghé lại đoạn vỉa hè ven phố Trần Hưng Đạo ấy xem người ta bày bán thứ ǵ mà lặt vặt, mà tỉ mỉ nhường kia. Hoá ra bên cạnh mấy món đồ b́nh, lọ bằng đất nung c̣n có thật nhiều chén bát, đồ đồng, đồ sứ... Giọng Huế của chàng trai bán hàng khiến ta không thể không dừng xe, tắt máy: "Vô coi đồ cổ đi mấy chú! Toàn đồ nội phủ đó!"...
Đồ cổ b́nh dân
Đoạn vỉa hè râm mát, những món đồ cũ kỹ, nhỏ xinh nằm im ĺm làm không khí xung quanh đoạn phố càng như yên tĩnh thêm. Chỉ có 2 "cửa hàng" như thế trên phố Trần Hưng Đạo, mà cũng có thể là 2 hàng bán đồ cổ duy nhất trên vỉa hè của thành phố Huế. Bày bán ngay trên những tấm nilon cách nhau một quăng chừng 500m, hai ông chủ trẻ dường như thèm người để nói chuyện. Vừa nhác thấy bóng người dừng xe, không kể già hay trẻ, là tiến tới thuyết minh liền: "Cách đây hơn 400 năm, tức năm 1601 đó chú, tiên chúa Nguyễn Hoàng đă không nhầm khi quyết định dừng vó ngựa bên bờ Linh Giang. Linh Giang chính là con sông Hương đằng ni ḱa..." Thật kỳ lạ, lịch sử của một xứ Đàng Trong mà ngay một người dân b́nh thường cũng thuộc như thuộc đường chỉ trên ḷng bàn tay. Chàng thanh niên khoảng 27, 28 tuổi cười hiền lành: "Giỏi giang chi mô, chú. Con làm nghề này th́ phải đọc sách, phải t́m hiểu thôi, con c̣n có thể kể cho chú lai lịch của từng món đồ ở đây ḱa..." Trên nền gạch lát vỉa hè cũ xỉn, trong thấp thoáng bóng nắng chiếu qua ṿm lá, những chén, đĩa, bát, lọ, b́nh, ấm, âu, liễn, nậm, hũ... toả ra một thứ sức hút kỳ lạ, sức hấp dẫn của thời gian và những thăng trầm lịch sử. Rồi c̣n cả b́nh vôi, điếu bát bằng gốm bịt đồng tinh xảo, những thứ mà thanh niên thời nay có nh́n thấy chưa chắc đă biết gọi tên. Khiêm tốn hơn, ở một góc là "đồ cổ của Tây" bao gồm tẩu thuốc, huân chương, mặt dây chuyền, th́a dĩa, bật lửa..., hầu hết là bằng đồng. Giá cả tuỳ từng loại, có mặt dây chuyền h́nh nữ thần mặt trời giá 40.000đ, có những chiếc đĩa lam vẽ h́nh hoa cúc, chuồn chuồn, chữ Thọ... giá từ 300.000 - 500.000đ. Đôi khi, chỉ thỉnh thoảng thôi, anh chủ hàng t́m được một chiếc b́nh quư của người Chăm, hay b́nh men Ngọc của đời Lư, bán được tới gần chục triệu. "Đồ cổ thiệt chứ không phải là đồ giả mô chú! Món "trẻ" nhất của con ở đây cũng trên trăm tuổi rồi, con không nói giỡn chơi đâu. Giá rẻ bèo vậy là có lư do. Đây là những món đồ lâu đời, nhiều tuổi, nhưng là những vật dụng của người dân thường, những đồ dùng sinh hoạt của người dân trong cuộc sống hàng ngày, hoặc là đồ nội phủ, tức là đồ dùng trong những gia đ́nh quan lại, chứ không phải là đồ Ngự dụng, không phải đồ trong cung cấm. Những đồ dùng của vua chúa, hoàng hậu, hoàng phi đó bày bán trong các cửa hiệu to, giá cả cũng "to" luôn đó chú..." Bên cạnh chúng tôi, một cụ già tóc bạc dường như không để tâm lắm đến lời giới thiệu của cậu bán hàng trẻ tuổi. Cụ đang nâng trong tay một chiếc điếu bát có viền bằng đồng chạm, soi lên trong nắng. Trước đôi mắt mờ đục đang nheo lại xa xăm, món đồ dường như lung linh, bí ẩn...
Góc phố ngược thời gian
Đợi lúc vắng khách, chàng trai kể: Nhà anh có 10 chiếc ghe, thuê một đội thợ để chuyên đi ṃ đồ cổ. Ghe thuyền đi khắp nơi, có chiếc ngược lên tận Hải Dương, Vân Đồn, có chiếc chuyên quanh quẩn ở vùng Cửa Đại... Người thợ lặn đeo kính, tay cầm một mảnh thiếc, lặn xuống thiệt sâu ở những nơi có nước xoáy, hy vọng mảnh thiếc chạm vào được vào một vật ǵ phát ra tiếng kêu thanh thanh... Bán những món đồ cổ b́nh dân này, lời lăi không cao, chỉ đủ chi trả cho ghe thuyền và đội thợ. Muốn bán có lời th́ phải thuê được cửa hiệu, phải có đường dây chuyên giới thiệu khách ham sưu tầm. Nhiều người rất thích đồ cổ của thường dân, nhưng những nhà sưu tầm lớn, những người lắm tiền th́ lại chỉ t́m mua đồ Ngự dụng thôi. Với lại, khách hàng toàn là người am hiểu, hoặc là khách quen, nên anh không dám nói thách... "Nhưng cái nghề này cũng ngộ lắm đó chú. Con đọc nhiều sách, đọc cả tạp chí Cổ vật tinh hoa, riết rồi h́nh như... thông minh ra," chàng trai cười và ngượng nghịu găi đầu. "Có nhiều lúc, kiếm được chiếc b́nh hay lọ hoa quư mà bị bể, bị khuyết một miếng, con ngứa chân ngứa tay đem sửa lại. Con mài đi cho bớt sứt sẹo, hay mang đi bịt đồng, hoặc nhờ thợ gốm vá lại... Tưởng vậy th́ ngon ăn hơn, ai dè khách mua lại chê. Họ thích những món đồ c̣n nguyên vết thời gian, c̣n chân thật kia. Chỉ "giả" một chút là cũng không ai thích đâu, chú ạ..." Lục lại chút kiến thức lịch sử c̣n sót lại trong đầu, chúng tôi nhớ rằng gốm sứ Đại Việt nổi tiếng với 3 ḍng gốm men chính, là: gốm men ngọc thời Lư, gốm men màu ngà hoa nâu thời Trần và gốm men trắng hoa lam thời Lê. Tại góc vỉa hè dường như bị thế gian lăng quên này, những đại biểu b́nh dân của một thời quá khứ xa xưa ấy vẫn hiện diện. Có những chiếc đĩa trang trí hoa dây, hoa mẫu đơn hay hoa sen, nét vẽ rất giản dị mà tinh xảo, ḷng đĩa hơi rạn vết chân chim. Những chiếc b́nh của người Chàm, không hiểu ngày xa xưa nó có công dụng chính là ǵ mà kích thước nhỏ xíu xiu, bằng đất nung màu c̣n nâu tươi như mới. Các kiểu bật lửa, tẩu thuốc theo những chuyến tàu viễn dương đầu tiên đến Việt Nam, giờ vẫn c̣n lấp lánh ánh kim loại, trông như bằng vàng. Nh́n chúng, ta bỗng nhiên mường tượng ra một thời quá văng xa xưa, khi cuộc sống c̣n b́nh yên, mọi vật dụng c̣n be bé xinh xinh, và đất đai, hoa lá, chim muông hiện diện gần gũi đến thế trong đời sống con người. Phải, vẫn biết không phải thứ ǵ lấp lánh cũng là vàng.
(Tuvantieudung)
Nhưng, những món đồ cũ kỹ, mờ xỉn, sứt sẹo, những chiếc bát mà hàng trăm năm trước có một người dân b́nh thường nào đó đă ăn cơm ngoài đồng, chiếc b́nh mà một người phụ nữ nâu sồng nào đó đă cắm bông hoa... sao mà ta thấy chúng đáng quư, đáng trân trọng đến thế. Quư như vàng, quư hơn vàng, v́ chúng chính là hiện thân của thời gian, hiện thân của quá khứ không bao giờ trở lại...
__________________
Người sưu tầm đồ cổ yêu vợ nhiều hơn lúc về già
|