(Truyện trào phúng thời hiện đại, phỏng theo "Tinh thần thể dục" của Nguyễn Công Hoan.)
Chuyện xảy ra trước Cách mạng Tháng tám 1945, có lính huyện mang trát quan về làng:
“Thông tri thượng khẩn
Nhằm ủng hộ phong trào “Người Việt Nam dùng hàng Việt Nam”, nay thừa lệnh tỉnh đường, hai ngày nữa sẽ tổ chức mít-tinh cổ động “Ôtô nội địa trên đường hội nhập” do Phường nghề sản xuất ôtô Việt Nam tổ chức tại Nhà văn hóa huyện nhà. Đây là cuộc mít-tinh trọng đại, có các nam nữ tài tử, ca sĩ, nghệ sĩ khả ái cùng tham gia, lại thêm tổ chức văn nghệ, quay số trúng thưởng.. hay mọi nhẽ.
Vậy sức lư trưởng phải thông báo cho dân làng biết và phải thân dẫn đủ 100 người, đầu giờ Th́n đến tham gia không được vắng mặt.
Những ai đă đi dự cuộc tuần hành ủng hộ việc tăng thuế nhập khẩu “ ôtô ngoại” tháng trước, th́ lần này được miễn. Ai có mặt tại Nhà văn hóa cũng phải ăn vận quần áo giày dép quốc nội (tuyệt đối dùng hàng ngoại) và phải vỗ tay luôn luôn v́ hôm ấy có nhiều quan chức Phường nghề ôtô và Bộ Công tới dự.
Cuộc mít – tinh này có tính chất quyết định đến công cuộc “môtô dai dây sắn” của tỉnh ta nên không được coi thường, không tuân lệnh sẽ bị nghiêm trị.
Nha Huyện”
Đêm hôm trước mít – tinh, đường làng râm ran tiếng mơ rao, rầm rập bước chân lính lệ, oang oang giọng Lư cai. Đám cùng đinh năn nỉ, khóc lóc, tru tréo...
Anh Mịch nhăn nhó:
-Lạy ông, ông làm phúc tha cho con, mao con phải đi trừ nợ cho ông nghị, kẻo ông ấy đánh chết.
Ông Lư cau mặt, lắc đầu, giơ roi song to bằng ngón chân cái lên trời, dọa dẫm:

-Mặc xác mày! Theo lệnh quan, tao chiều sổ đinh th́ lần này đến lượt mày rồi.
-Cơ khổ, con phận cùng đinh, xe máy c̣n chưa với tới, tiền đâu ra mà mua ôtô mà ông bắt con đi cổ động xe nội địa với chả xe liên doanh
-Mày không có tiền mua ôtô tao mới bắt mày đi, chứ mày có tiền th́ mày đă mua ôtô nhập khẩu rồi c̣n ǵ. Ngay cả chức sắc như tao, nộp tiền xong đợi 8 tháng nay mà đă mua được xe liên doanh đâu?!
-Lạy ông, ông biết thế th́ ông thương con, con nhờ ơn ông!
-Thương chúng bay th́ ai thương tao. Mày không đi, tuần phủ nó đến gô cổ lại, đừng kêu.
Bác Phô gái nhẹ nhàng đặt ang trầu lên bàn, năn nỉ ông Lư:
- Thưa ông, nhà cháu xin phép ông được vắng mặt trong mít – tinh này v́ c̣n lợp lại cái chuồng lợn ạ.
Lư trưởng đập bàn:
-Không được,! Việc ô tô b́nh bịch là quan trọng. Đă mít-tinh th́ phải có diễn văn “thành công tốt đẹp”. Mà đă đọc diễn văn th́ phải có người nghe, có người hoan hô cổ vũ, chứ không lẽ để quan nha ngồi trơ khấc rồi lại tự khen nhau à?
Bác Phô gái giả lả:
-Dạ, cháu cũng biết vậy. Nhưng mít-tinh bao năm rồi mà giá xe nội có hạ đâu, chất lượng vẫn nhôm nhựa lắm. Ấy vậy mà sản lượng không đáp ứng được nhu cầu. Chẳng thế mà năm ngoái, ngồi mít-tinh nửa buổi vẫn chỉ là việc tố cáo xe nhập khẩu ăn gian rồi khóc lóc xin bảo hộ, xin ưu đăi. Nhà cháu chẳng hiểu là cái màn tṛ này c̣n đáo diễn đến bao giờ nữa.
Lư trưởng vung tay:
-Ai bắt nhà chị phải hiểu? Mà không hiểu càng hay, có thế th́ quan mới tổ chức mít-tinh tại huyện nhà chứ. Cứ tin chắc rằng ôtô nội địa tốt đi, rồi điểm chỉ ủng hộ là được. Thắc mắc ǵ th́ t́m đến mấy ông Phường nghề mà hỏi.
Bác Phô sợ hăi:
-Ấy chết, nhà cháu nào dám chất vấn các ông Giám quản Phường nghề? Mà cả làng này, có ai biết ngoại ngữ đâu mà dám xí xố với Tây? Thậm chí mấy ngài mồm ngang mũi dọc ra sao c̣n chẳng tường...
Lư trưởng giảng giải:
- Cứ thấy ai “bụng trâu, đầu hói, ăn nói khề khà”, luôn miệng hô nội địa hóa, xây dựng ngành công nghiệp ôtô vững mạnh, “ trói – siết – chặt – chém”, tăng thuế, tăng phí ôtô nhập khẩu... chắc là đúng.
Bác Phô năn nỉ:
-Thôi, mong ông châm chước. Nhà cháu xưa nay không sai phạm ǵ. Đợt khóc lóc, dằn dỗi đ̣i nhà nước “xác lập ḍng xe chủ đạo và kéo dài chính sách bảo hộ ôtô nội” vừa qua cũng đă đi đầy đủ, nay đợt mít – tinh này xin ông tha cho.
Lư trưởng quát:
-Không nhiều lời. Cứ chạy theo vật chất tầm thường, không coi trọng công nghiệp hóa – hiện đại hóa th́ bao giờ mới “mô tô dai dây sắn” được. Alê... Gâu... Đi tuốt!
Bác Phô buồn bă quay ra.
Bà cả Nô, mắt kèm nhèm, vừa nói vừa cười rất vô duyên:
-Th́ chỗ thân t́nh, ông Lư cứ lờ đi cho nhà cháu.
Lư trưởng giăy nảy:
-Lờ đi là lờ thế nào. Cái hồi ăn vạ tập thế đ̣i ngừng nhập khẩu xe bán tải (VAN) vừa qua, nhà bà đă trốn rồi, tới đợt mít – tinh này không thể bỏ qua được.
Bà Nô nấc lên:
-Khổ lắm,ông ơi, có phải cháu ngại mít – tinh đâu. V́ dù sao cũng ngồi trong nhà văn hóa cũng không nặng nhọc bằng đi mót phân ḅ. Nhưng xin ông xem xét cho, mít- tinh, hội nghị, hội họp, “sâu-rum”... tố cáo rồi dằn dỗi thậm chí ăn vạ, đă qua bao phen thế mà 15 năm rồi tỷ lệ nội địa hóa chỉ tṛm trèm một phần mười, loanh quoanh lại vẫn là thân vỏ với lại chụp đèn, ghế da... Chúng cháu nghe măi, bă cả người.
Lư trưởng hạ giọng:
-Ôtô liên doanh c̣n nhiều hạn chế nhưng là người nhà nên ḿnh cần có ư thức đùm bọc. Vả lại bây giờ người ta tân tiến tới rồi, ngoài thân vỏ, chụp đèn ra VAMA nêu quyết tâm nội địa hóa đến tận... má phanh cơ mà, không lo nhàm đâu. Mà quan trên đă dặn ai tham gia mít-tinh đều phải ăn mặc quần áo, giày dép toàn hàng trong nước để tăng tỉ lệ nội địa hóa rồi c̣n ǵ.
Bà này vẫn lằng nhằng:
-Biết vậy, nhưng thưa nhà ông, nhà cháy đang ốm, mà lần này lại bị phân công mít-tinh những 3 buổi sợ đi không nổi.
Lư trưởng thét:
-Không lôi thôi. Ốm th́ chống gậy mà đi. Nhà bà c̣n may mắn là chỉ phải mít-tinh ở huyện thôi đấy. Những đinh khác đang phải đi tố cáo tập thể “xe nhập khẩu gian lận trong việc khai báo giá tính thuế, phù phép biến xe mới thành cũ để né thuế” tận trên tỉnh, rồi lại phải họp nhóm, thảo luận tại tổ để lập mưu t́m chứng cớ đ̣i Hải quan “trói xe ngoại nhập” hàng tuần nay kia ḱa. Có muốn sang chỗ đó không?
Bà Nô sợ són đái, vội vă lui ra.
Ngay từ mờ sáng tờ mờ hôm mít-tinh, ở đ́nh làng đă có tiếng ông Lư quát om ṣm:
-Suất làng 100 mà thiếu tới 90 thằng kia à? Tuần đâu, đến tận nhà lôi cổ chúng nó ra đây. Hễ đứa nào láo, cứ đánh cho sặc tiết ra. Tội vạ đâu ông chịu. Mà bắt được thằng nào là phải đeo ngay vào cổ một tờ tóm tắt nội dung mít-tinh để nhỡ bị báo chí hỏi th́ biết đường mà khai, nghe chửa? Mẹ bố chúng nó! Định chuồn phỏng!
Cuộc săn dù ráo riết đến đâu cũng không sao tróc đủ 100 người đi cổ vũ cho ôtô nội. Các anh khôn ngoan họ trốn sạch. Tỷ như anh đồ Xuân th́ lén sang nhà vợ ngủ nhờ, đốc Cải th́ vờ đi công tác rồi trốn tít trong Sài G̣n, c̣n anh Hưng trạch và Lân lờ th́ rủ nhau ngồi tịt trên quán bia ngoài thị xă đến trưa mới ṃ về làng. Họ làm như lánh nạn.
Khi đă chậm giờ, Lư trưởng nghiến răng:
-Chúng nó ngu như lợn. Người ta bảo đi cổ động ôtô liên doanh rồi được ăn được uống chứ ai làm ǵ mà cũng phải truy nă như phạm. Mà thằng cả Đận kia, sao không đứng vào hàng, c̣n vặn vẹo ǵ?
Chú lính tuần nhanh nhẹn đến xốc của anh chàng xấu số vào hàng rồi chạy lại lẩm bẩm ông Lư:
-Dạ thưa, nó bảo bị kiết lị mấy ngày rồi, sợ không mít-tinh được ạ.
Ông Lư giậm chân th́nh th́nh:
-Kiết lị hay kiết xác cũng phải đi. Mót th́ lên trên chỗ mít-tinh mà ị. Định “khổ nhục kế” hả? Ông th́ ông đánh cho phọt hết ra bây giờ chứ lị!
Đoạn lo lắng, lăo đi cuối cùng, đảo mắt dọc ngang cẩn thận như coi tù binh, miệng lẩm bẩm:
-Mẹ bố chúng nó, đi mít-tinh cổ động ôtô nội chứ có phải đi phu đâu mà trốn như trốn giặc!
Theo Xe & Đời sống